Con Đò Đưa Xác

Gió thổi thì thầm, mưa bay lâm râm

Ai chở con đò bên giòng sông vắng

Ai khóc tỉ tê trên giòng trường giang.

Đò sang ngang dưới trăng vàng.

Gió thu hiu hắt nức lên từng cơn.

Nặng nề một chiếc thuyền con.

Ầm thầm chở mấy vong hồn qua sông!

Trăng lên, mây tan Sao trăng đẹp thế này!

Mà trên sông vắng, Con đò cay đắng đưa xác người về đâu?

Ô hô! Ô hô! con ơi mười mấy tuổi đầu,

Vì chưng đói rét, ngậm sầu thác oan!

Trong cơn heo may, ai chua cay,

Ai thương vay…ai nức nở thế này!

Mà trên sông vắng con đò Cay đắng đưa xác người lầm than!

Ôi trăng! ôi mây! ôi nhân loại!

Sương chiều buông xuống, Trên dòng sông vắng,

Con đò cay đắng đưa xác người về đâu?

Chôn đi đâu? Chôn đi đâu lũ oan hồn,

Trôi về đâu? con đò xác! Lấp vào đâu? Nổi niềm thương!

Mang mang trong mây tan. Phiêu linh có một bóng ông già.

Tay chèo, tay lái. Lòng buồn tê tái đem chôn đàn con!

Chôn đi đâu? Chôn đi đâu đám thân tàn?

Trôi về đâu? Con đò xác! Lấp vào đâu? nỗi niềm thương

Trả lời

0981.019.019