Đoạt Duyên

1. Câu hứa xưa phai màu người bước ra đi

Duyên ta từ nay đứt đoạn

Ngăn cấm bên gia đình nhà nàng khiến đôi ta se duyên cũng không thành

Trách ông trời sao không cho ta được thành đôi

Ở bên nhau không bao lâu lại phải xa cách

Tiếng ai hò bên kia sông sao nghe não lòng

Đắng cay cho tình duyên chúng mình

[ĐK:]

Bức tranh kia nhạt phai trách ông trời sao nỡ lấy đi duyên

Tình như cánh hoa rơi sao nhanh tàn đến thế

Duyên Kiếp ta lỡ làng thôi thì xin hẹn nàng kiếp sau

Trách thân ta như phận bèo trôi

Trách duyên trách phận hay trách trời

Tương tư treo trên ánh trăng vì đôi mình đã cách rời

Cánh hoa tàn như tiễn bước theo nàng

Tiếng lòng nặng trĩu vô vàn

Áng mây ngàn xa bàn tay lỡ làng

Chỉ là bản thân mình hữu duyên mà vô phận

Dày vò đến tận tâm can số kiếp nỗi đau tới vô tận

Bi ai một đời ngang trái oán trách trời cao sao tàn nhẫn

Vì thiên ý có lẽ an bài khổ nạn như trải qua vạn lần

Ải hồng trần đẩy đôi mình tuyệt giao

Tơ duyên giờ đứt đoạn thiệt sao

Yêu thương giờ xóa

Sao đau lòng quá

Hóa trời khóc cho ta, tâm tư giờ thành đá

Nghe như sao bên dòng sông người qua

Đi theo nơi phồn hoa nay hai ta giờ như người xa lạ

Có hay chăng người bên đây khóc lên

Đưa cố nhân ra đi nhưng không đành quên

2. Builup

Chữ duyên kia phai nhạt lòng này xót xa

Ánh trăng kia còn có ta vẫn đợi nàng

Nếu có quay trở lại xin hẹn nàng kiếp sau

Ta sẽ tương phùng

Trả lời

Thông tin liên hệ
Dịch vụ & Sản phẩm
0981.019.019