Đôi Bờ

Đêm qua anh mơ thấy em yêu đến trong mộng buồn

Dĩ vãng thoáng tới đốt cháy trái tim thương em

Khóe mắt đẫm ướt mái tóc xõa mới chấm ngang vai cho anh thương em ngàn đời

Anh kêu tên em qua vùng biển sóng chân trời

Bóng con thuyền vượt nghìn trùng lệ trào dâng

Lời anh kêu tan trong gió reo sóng dâng bao la

Kể từ đây

Mãi mãi mất nhau

Mãi mang thương đau cho mây đen giăng mờ

Để duyên ngâu chia đôi bờ, tình mãi mong chờ

Đêm qua anh mơ bóng quê xưa bước anh trở về

Đứng dưới bóng mát, đến đón em khi tan trường

Dáng cũ lối nhớ đã cách mấy nắng mưa ôi trông nhau xa vời vợi

Anh kêu tên em, em mừng chẳng nói nên lời

Nước mắt rơi lòng bùi ngùi mình dìu nhau

Nghe tiếng mưa rơi gió rơi cuốn lá thu bay bay

Chợt mộng tan gác vắng bóng em

Thoáng trước hiên nghe mưa rơi u hoài

Buồn thương thân lang thang quê người trọn kiếp lưu đày

Trong đêm đơn côi gió mưa rơi nhớ em vời vợi

Thương cánh hoa xưa xa cách đã lâu không thấy nhau

Qua bao thương đau bóng liễu có thắm như xuân ta trao mối duyên đầu

Đôi môi son tươi và vùng biển mắt xanh màu

Nếu xuân nào ngày trở về liệu rằng em

Còn yêu anh như khi chúng ta mới yêu thương nhau?

Ngại đôi khi bão táp đã khiến núi sông cách ngăn cho em thay lòng

Tình ly tan cho hương thề mộng cũ phai tàn

Hỡi non cao, ôi sông sâu, đời bể dâu

Lòng biển sâu có biết cho nhau? Dấu chôn niềm đau?

Kể từ đây

Mãi mãi mất nhau

Mãi mang thương đau cho mây đen giăng mờ

Để duyên ngâu chia đôi bờ, tình mãi mong chờ

Trả lời

0981.019.019