Lạnh Từ Trong Tim

Giữa ánh sáng và bóng tối

Thấp thoáng điều gian dối

Người si tình bước sắp tới hố sâu

Mà chẳng biết lúc nào được đánh thức

Vừa nói xong câu tạm biệt nhưng lại quên không ngắt máy chắc em đang vội

Nên anh bồn chồn lo lắng, nhịp tim bỗng nhanh hơn theo hơi thở

Trực giác nhắc anh im lặng bên đầu dây kia bỗng có một giọng nói

Những câu chuyện bắt đầu hé mở, anh thêm hiểu ra.

Lạnh từ trong tim

Thời gian qua nắng ấm là ảo giác

Ngoài nỗi hoang mang hồi ức yêu thương

Là tương lai vỡ nát hoang tàn

[ĐK:]

Biết rằng rời xa là lối thiên đường nắng hoa

Vẫn chọn băng giá ở chốn đọa đày tim anh

Ai cũng biết nguyên do, mà nào ai muốn chấp nhận:

Tình yêu có muôn màu, đằng sau chữ “thương” là “đau”

Những lần hôn anh em có rung động đúng không?

Nếu chẳng phải, sao rời xa em lại khóc?

Bờ môi đã không còn dành cho anh rất lâu rồi

Nhìn tất cả thay đổi ôm khoảng trống trái tim chơi vơi.

Tìm một góc khuất để một mình lặng khóc

Ngàn câu nói rời xa trào dâng nhưng vẫn không thể nào lên tiếng

Tập nhớ thói *** một người ta dần vô tâm với chính bản thân của mình

Nhưng khi chiều hoàng hôn tắt, đêm tối dẫn ta đến muôn vị đắng

Vừa mới gối ấp tay kề chợt giật mình trong thoáng chốc thì ra mơ

Trái tim em chắc không rối bời như anh phải không.

Chỉ là âm thanh

Nhẹ như mây nhưng cứa vào tim anh

Lời nói em sao lạnh giá như băng

Làm tổn thương nối tiếp tổn thương

[ĐK:]

Biết rằng rời xa là lối thiên đường nắng hoa

Vẫn chọn băng giá ở chốn đọa đày tim anh

Ai cũng biết nguyên do, mà nào ai muốn chấp nhận:

Tình yêu có muôn màu, đằng sau chữ “thương” là “đau”

Những lần hôn anh em có rung động đúng không?

Nếu chẳng phải, sao rời xa em lại khóc?

Bờ môi đã không còn dành cho anh rất lâu rồi

Nhìn tất cả thay đổi ôm khoảng trống trái tim chơi vơi.

(Chẳng dễ dàng khi chọn can đảm buông thay vì lưu luyến quá khứ)

[ĐK 2:]

Biết rằng rời xa là lối thiên đường nắng hoa

Vẫn chọn băng giá ở chốn đọa đày tim anh

Ai cũng biết nguyên do, mà nào ai muốn chấp nhận:

Tình yêu có muôn màu, đằng sau chữ “thương” là “đau”

Số phận tình yêu luôn có sắp đặt đúng không

Dã tràng se cát – anh cố lấp đầy khoảng trống

Tỏ ra đã quên rồi, gặp ai anh cũng vui cười

Càng che giấu chơi vơi ai ngờ nước mắt dâng trong lòng.

Trả lời

0981.019.019