LK Hạ Trắng, Biển Nhớ, Một Cõi Đi Về

Bài hát: LK Hạ Trắng, Biển Nhớ, Một Cõi Đi Về – Phạm Sĩ Phú

[Hạ Trắng]

1. Gọi nắng trên vai em gầy đường xa áo bay

Nắng qua mắt buồn lòng hoa bướm say

Lối em đi về trời không có mây

Đường đi suốt mùa nắng lên thắp đầy.

Gọi nắng cho cơn mê chiều nhiều hoa trắng bay

Cho tay em dài gầy thêm nắng mai

Bước chân em về nào anh có hay

Gọi em cho nắng chết trên sông dài.

[ĐK:]

Thôi xin ơn đời trong cơn mê này gọi mùa thu tới

Tôi đưa em về chân em bước nhẹ trời buồn gió cao

Đời xin có nhau dài cho mai sau nắng không gọi sầu

Áo xưa dù nhàu cũng xin bạc đầu gọi mãi tên nhau.

2. Gọi nắng cho tóc em cài loài hoa nắng rơi

Nắng đưa em về miền cao gió bay

Áo em bây giờ mờ xa nẻo mây

Gọi tên em mãi suốt cơn mê này.

*************************

[Biển Nhớ]

Hôm nào em về

Bàn tay buông lối ngỏ

Đàn lên cung phím chờ

Sầu lên đây hoang vu.

Ngày mai em đi

Biển nhớ tên em gọi về

Gọi hồn liễu rủ lê thê

Gọi bờ cát trắng đêm khuya.

Ngày mai em đi

Đồi núi nghiêng nghiêng đợi chờ

Sỏi đá trông em từng giờ

Nghe buồn nhịp chân bơ vơ.

Ngày mai em đi

Biển nhớ em quay về nguồn

Gọi trùng dương gió ngập hồn

Bàn tay chắn gió mưa sang.

Ngày mai em đi

Thành phố mắt đêm đèn vàng

Hồn lẻ nghiêng vai gọi buồn

Nghe ngoài biển động buồn hơn.

*********************

[Một Cõi Đi Về]

Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi

Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt

Trên hai vai ta đôi vầng nhật nguyệt

Rọi suốt trăm năm một cõi đi về.

Lời nào của cây lời nào cỏ lạ

Một chiều ngồi say một bờ thật nhẹ ngày qua

Vừa tàn mùa xuân rồi tàn mùa hạ

Một ngày đầu thu nghe chân ngựa về chốn xa.

Mây che trên đầu và nắng trên vai

Đôi chân ta đi sông còn ở lại

Con tinh yêu thương vô tình chợt gọi

Lại thấy trong ta hiện bóng con người.

Trong khi ta về lại nhớ ta đi

Đi lên non cao đi về biển rộng

Đôi tay nhân gian chưa từng độ lượng

Ngọn gió hoang vu thổi suốt xuân thì.

Trả lời

0981.019.019