Nàng Thơ.. Trời Giấu Trời Mang Đi

Anh ngày anh đánh rơi nụ cười vào em

Có nghĩ sau này anh sẽ chờ

Và vô tư cho đi hết những ngây thơ

Em một người hát mãi

Những điều mong manh

Lang thang tìm niềm vui đã lỡ

Chẳng buồn dặn lòng quên hết những chơ vơ

Ta yêu nhau bằng nỗi nhớ

Chưa khô trên những bức thư

Ta đâu bao giờ có lỗi

Khi không nghe tim chối từ

Chỉ tiếc rằng em không là nàng thơ

Anh cũng không còn là nhạc sĩ mộng mơ

Tình này nhẹ như gió

Lại trĩu lên tim ta những vết hằn

Tiếng yêu này mỏng manh

Giờ tan vỡ thôi cũng đành

Xếp riêng những ngày tháng hồn nhiên

Trả lại

Sương mờ che khuất đồi

Đêm nào anh cũng ngồi

Lúc xa em anh thật sự

Chỉ nhớ mãi thôi

Tuy rằng mới bắt đầu

Tình yêu này như phép màu

Cứ cho là vì mình chỉ mới nói hẹn hò thôi

Nhưng vì em quá tuyệt

Nhìn đâu thì anh cũng duyệt

Cứ như đôi mình nợ nhau từ lâu quá nhiều

Đâu phải ai cũng hiểu

Rằng khi mình nhớ quá nhiều

Chẳng thể tập trung làm điều gì hết nữa

Xa là sẽ nhớ ngay

Xa là khóe mắt cay

Xa là chỉ thấy anh

Em cười đôi mắt lim ***

Xa là anh sẽ tìm

Sẽ nhìn em cho dù ngày hay đêm

Giá như ngay bây giờ được

Gặp nhau trước thềm

Thôi thì chỉ ướt mi

Do là nhớ quá đi

Chẳng hiểu sao trước kia

Ông trời lại giấu em đi

Thôi thì chẳng có gì

Do là anh yêu nhiều tại anh đó

Cứ coi như mây chẳng nhìn lời nói gió bay

Con đường đầy nắng hoa

Mà sao giờ anh đã xa

Em ngồi đây khóc to

Do trời lại lấy anh đi

Yêu là vì những gì

Sao phải buông khi

Chẳng thể rời xa

Gió mang cơn mưa

Về làm lòng ai não nề

Thôi thì chỉ ướt mi

Do là nhớ quá đi

Chẳng hiểu sao trước kia

Ông trời lại giấu anh đi

Thôi thì chẳng có gì

Do là em yêu nhiều tại em đó

Cứ coi như mây chẳng nhìn lời nói gió bay

Trả lời

0981.019.019