Ngại Ngùng[:: NN Ngai Ngung ::]

Muốn nói mà ngại ngùng

Thư hồng anh viết gửi cho em

Muốn nói lời trao duyên

Sao tình riêng cứ ngại ngùng thêm.

Em là cô gái, vui bên màu vải

Kén tơ nuôi tằm lo cho ngày mai

Anh là người trai, hiên ngang trên vai

Bên đàn bên súng cố xây đời tươi.

Muốn nói mà ngại ngùng

Bên lều, đêm ngủ buồn vương vương

Vẫn biết đời phong sương

Riêng mình, tay súng làm niềm thương.

Sao lòng vương vấn, mỗi khi chiều xuống tóc em buông dài

Cài một nụ hoa, hoa đẹp đơn sơ

Ôi bao nhiêu thơ không bằng một mái tóc mây đợi chờ.

Ớ, sao anh ngại ngùng

Ớ, sao em thẹn thùng

Một mai này khi thôi chiến chinh

Em chờ anh về trăm hoa nở xinh

Một mai này khi thôi chiến chinh

Anh về rộn ràng câu ca chiến binh.

Hỡi, anh sao ngại ngùng

Ới, sao em thẹn thùng

Tình yêu còn trong tim nhớ thương

Nên còn cho đời câu ca cảm thông

Đẹp sao là khi không nói yêu

Nhưng tình trao về cho nhau trong bao thẹn thùng.

Mơ thầm một sáng mùa vinh quang

Đám cưới dù không sang, nhưng lòng ai thấy đẹp niềm tin

Có đàn em bé, đi theo chàng rể áo hoa tươi màu

Cô dâu đằng sau, đứng nhìn buồng cau

Em ơi đi mau, nghe lòng thương mến, cớ sao em ngại ngùng.

Trả lời

0981.019.019