Người Cũ

Cũng đã rất lâu anh chỉ luôn một mình

Một mình mang nhớ thương một bóng hình

Là người anh rất thương và yêu cũng rất nhiều

Giờ này đang ấm êm bên hạnh phúc

Có một người anh rất thương

Chia tay rồi vẫn vấn vương

Cả một thời cuốn lấy nhau

Hẹn ước yêu đương

Có một người anh rất yêu

Yêu bình yên như nắng chiều

Đã xa rồi nhưng vẫn thương nhớ thật nhiều

Có khi nhẹ như giấc mơ

Mơ bình yên giữa cánh diều

Có khi trào dâng ướt mi nhòe mắt cay

Có một người như thế đó

Cả một đời không thể quên

Anh ước có thể quên được một lần

Đèn xanh rồi đèn đỏ

Người vừa đến rồi người bỏ đi

Người mang theo vào lời ca

Những tiếng thở dài và nỗi buồn cũ kĩ

Lỗi anh, anh xin nhận

Anh chẳng *** đổ thừa tại ai

Ừ tại anh ngu nên chẳng thể

Quên một người phụ tình anh rồi đi mãi

Nếu cô đơn là một môn khoa học

Thì chắc bây giờ anh đã là giáo sư

Nỗi nhớ em mang đi bán online

Thì chắc bây giờ anh đã thành tỉ phú

Nhưng mà đời thì chẳng như vậy

Những gì anh còn sau lời chia tay

Là chiều hoàng hôn bên bờ Tuyền Lâm

Anh chờ em về một mình ở đấy

Tay trái anh anh ôm nỗi buồn

Còn tay phải giữ em trong tim

Những lời yêu thương mặn nồng từng trao

Giờ nhuốm màu buồn của bông phượng tím

Phượng tím đợi, phượng tím chờ

Phượng tím một lòng muôn đời thủy chung

Rồi một người lặng lẽ buông tay

Để ngàn yêu thương trôi xa vạn trùng

Là một buổi chiều đứng ra ngoài cửa sổ

Anh thấy bóng người vừa lạ vừa ***

Mái tóc nâu cùng đôi giày Vans

Giờ đã bạc màu theo cùng năm tháng

Mất vài giây anh định hình lại

Xem điều đang thấy có phải là mơ

Vì chỉ trong mơ mới *** nhìn em

Để nói ra rằng em à anh nhớ

Em bước chậm, đứng trước nhà

Cả khung trời bỗng chốc nở hoa

Góc hiên buồn vì thiếu vắng em

Chẳng hiểu vì sao bây giờ vui quá

Em cười hiền rồi tiến gần lại

Tay trái tặng anh một chậu bông

Còn tay phải ghì chặt tay anh

Mà trao cho anh một tấm thiệp hồng

Trong tấm thiệp khắc tên em

Cùng một người đàn ông

Điều buồn nhất là không phải tên anh

Mới hôm nào vừa qua đây

Vẫn cùng mình tay trong tay

Bảo rằng lỡ như cách xa

Buồn lắm đấy! Cả bầu trời giờ chia đôi

Nuốt nước mắt gắng gượng cười

Lặng thầm nhìn cả hai ngược về hai lối

Có một người anh rất thương

Chia tay rồi vẫn vấn vương

Cả một trời cuốn lấy nhau

Hẹn ước yêu đương

Có một người anh rất yêu

Yêu bình yên như nắng chiều

Đã xa rồi nhưng vẫn thương nhớ thật nhiều

Có khi nhẹ như giấc mơ

Mơ bình yên như cánh diều

Có khi trào dâng ướt mi nhòe mắt cay

Có một người như thế đó

Cả một đời không thể quên

Anh ước có thể quên được một lần

Có một người anh rất thương

Chia tay rồi anh vấn vương

Cả một thời cuốn lấy nhau

Hẹn ước yêu đương

Có một người anh vẫn yêu

Yêu bình yên như nắng chiều

Đã xa rồi anh vẫn thương nhớ nhiều lắm

Có khi nhẹ như giấc mơ

Mơ bình yên như cánh diều

Có khi trào dâng ướt mi nhoè mắt cay

Có một người như thế đó

Cả một đời không thể quên

Anh ước có thể quên được một lần

Có một người anh rất thương

Chia tay rồi vẫn vấn vương

Trả lời

0981.019.019