Từ Khi Nào

Cánh chim trời mệt rồi.

Trách thân gầy mỏng manh.

Nắm tay người buộc lại.

Tiếng thở dài vì ai ?!

Âm thanh kia miên man ru ta đi qua hết bao lời.

Khen hay chê ta luôn u mê ngô nghê đến rã rời.

Luôn mang theo đôi chân.

Khuân đam mê trên lưng.

Đôi vai chông chênh mang bao nhiêu là điều tiếng người đời thế nên thôi.

Dù là ngoài trời thật nhiều mưa rơi.

Chỉ cần lòng người chẳng còn chơi vơi.

Một lần tồn tại dù ngày còn dài.

Đoạn đường miệt mài còn nhiều chông gai.

Vẫn tới nơi.

[RAP:]

1. Bông hoa cuối cùng từ khu vườn nhỏ đã rơi xuống đất vào một ngày đẹp trời

Khi mùi oải hương cũng dần biến mất trả lại cho cuộc đời

Khúc nhạc ngân nga từ gần xa không ai nghe thấy

Không ai quan tâm vì sâu bên trong luôn có âu lo để che đậy

Vậy thì ta từ đâu mà sinh ra (từ đâu)

Tại sao lại sống để rồi phải chết giống như một bông hoa (tại sao)

Tại sao toả sáng nếu biết vụt tắt vào một ngày không xa (ngày nào)

Tại sao những câu hỏi này luôn luôn quanh quẩn ở trong ta (ở đâu)

Ta xuôi đôi mắt ngước nhìn con phố cũ đang ủ rủ vì đêm qua không ngủ đủ

Tạo nên một mùa thu đu vào trong xó xỉnh nào đó đã không còn chủ cũ

Người đi mà không *** chào

Bụi trên phố không thèm bám vào

Màu xám nào không cho ta mê ly như đám sao trời không cho ta quên đi

Lời ngập ngừng còn chập chừng

Lời giả dối còn xối xả

Vội vã nhưng phố không thả lối để ta chìm theo dòng người hối hả

Tâm hồn chưa đến nỗi già cỗi nhưng làm sao giấu đi được phôi pha

Đối với ta

Ngày đẹp trời nhất là ngày có thể tự tìm cho mình một lối ra

2. Ngước mắt mà nhìn trời đất núi cây đó đây

Gió lay thoáng qua tán cây vút bay khắp lên trời

Còn gì tuyệt vời hơn trên đời

Bao nhiêu tinh hoa từ đây sinh ra niềm tin ta dành cho đất mẹ luôn luôn bao la

Không thể nói nên lời

Qua bao thế kỉ người đã thực thi công lý cho bầu không khí

Trong khi con loài người chỉ quan tâm nhau khi có nhiều tiền trong ví

Thật vô lí

Khi mà đô thị che đi mất bầu trời

Khói bụi là hình ảnh đầu đời

Vô tri tạo nên đố kị

Cuộc đời vô vị nên họ vẫn cầu trời

Anh có nghe thấy tiếng gọi hoang dã bên trong từ lâu

Cuộc chơi tạo hoá chúng ta đã sai từ khi bắt đầu

Ta tự dắt nhau vào hố sâu

Đánh đố nhau

Bức tranh đẹp nhất cũng dần hoen ố màu

Vì con người cố giàu

Từng lời gây gỗ đau khổ ngày ngày giờ giờ xếp chồng lên khổ đau

Tại sao hận thù này không biến mất mà chỉ tìm cách thay chỗ nhau

Càng ngày càng nhiều càng làm càng liều vậy thì ruốt cuộc thay đổi đâu?

Cuối cùng những gì ta cần chẳng phải chỉ là một câu xin lỗi nhau

Trả lời

0981.019.019