Vô Thường

Bài hát : Vô Thường – Duy Quang

Trăng to tròn rồi khi không còn trăng nữa

Trăng già nua, rồi trăng tái hồi trăng non

Có gì đâu mà em tủi em buồn?

Xin lặng chờ cho trăng ngàn sẽ tới.

Hoa khô rời cành trơ xác hoa buồn rơi

Xuống cội hoa nuôi mầm dưới đất đen

Có gì đâu mà em khổ em phiền

Đợi nhé em đóa hoa rồi sẽ lên

Trăng to tròn vằng vặc suốt đêm

Em cười dòn ngả xuống, xuống vai mềm

Ôm người em ấm êm

Hôn vào đôi mắt ngoan

Cho đời thêm sắc, cho tình sáng thêm.

Hoa thơm lừng ngào ngạt trước sân

Em thơm nồng tỏa ngát, ngát căn phòng

Hoa quỳnh ngây ngất đêm

Da thịt em quá thơm

Cho tình thêm sắc cho đời sáng hơn.

Quê hương buồn một thời xót thương đau yếu

Bao loạn ly làm xơ xác miền quê yêu

Bão và mưa rồi nắng tỏa trưa chiều

Trên đường làng, hay trong vườn nắng chiếu

Quê hương nghèo và buồn những năm nguy khó

Nhớ rồi quên trong đời sống trước sau

Có gì đâu mà ôm chặt mối sầu

Buồn khóc than cũng xong rồi nỗi đau

Quê hương một đổi dài lá non

Em mơ màng lả lướt bước chân mềm

Vai kề vai nắng êm

Đưa người trên lối ***

Không buồn dĩ vãng không màng cõi tiên

Quê hương một chiều ngồi mé sông

Ta ca thầm một khúc hát mơ mộng

Trong trời quang đãng ôi

Nghe tình ca lứa đôi

Đôi tình nhân đó nên đời vẫn vui

Trả lời

0981.019.019